Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Làm bài hộ đứa em...;)) :">

Nêu suy nghĩ ca mình v câu nói ca nhà văn Pháp: "Nếu k có mc đích, anh k làm được gì c, anh cũng không làm được gì vĩ đi nếu như mc đích tm thường".

Mi mt con người sinh ra trên thế giới này đều sẽ chết đi. Cái khoảng thời gian giữa hai mốc sinh tử ấy, người ta gọi nó là cuộc sống. Cuộc sống của chúng ta muôn màu muôn vẻ, không ai giống ai, nhiều người nói là do mục đích sống. Tôi cũng nghĩ vậy. Chả thế mà một văn sĩ người Pháp đã từng có câu nói rất hay: “nếu sống không có mục đích, anh không làm được gì cả, anh cũng không làm được gì vĩ đại nếu mục đích đó tầm thường”.

Tôi biết một bạn học sinh đến trường quanh năm suốt tháng nhưng chẳng được tiếp thu được chút kiến thức nào vào đầu. Đó là bạn ấy chưa xác định được mục đích của việc cắp sách tới trường mà đơn giản là đến như một nghĩa vụ.

Hãy nói về những sinh viên đang rời ghế trường đại học hiện nay. Liệu trong hàng triệu sinh viên tốt nghiệp, có bao nhiêu trong số ấy nhìn lại và mỉm cười vì mình đã chọn đúng con đường? Có nhiều người chọn ngành học vì lựa chọn của gia đình, vì xu hướng xã hội và vì mức điểm. Họ lại làm một công việc cả đời để kiếm kế sinh nhai. Không có ước mơ, không có lí tưởng, không có niềm say mê, họ chẳng thế tiến được xa hơn…

Chị tôi xa nhà lên Hà Nội học. Chị bảo học ở Hà Nội mới có thể trưởng thành, phát triển nhưng thế nào chị cũng sẽ lại về Hải Phòng để thực hiện ước mơ. Trước là ước mơ cho bản thân, sau là ước mơ cho gia đình, và lớn lao nữa là ước mơ cho quê hương hoa phượng đỏ… Chị bảo chị yêu một Hải Phòng luôn “hiên ngang chỉ biết ngẩng đầu”, lúc nào cũng tràn đầy nhựa sống. Tôi cảm nhận được khát vọng của chị và tôi tin chị sẽ làm được.

Bạn có biết thầy giáo Nguyễn Đăng Khoa ở Nghệ An quê Bác? Từ nhỏ, thầy đã có ước mơ cháy bỏng là được đứng lớp giảng bài cho học sinh quê mình. Kháng chiến chống Mỹ đã cướp mất đôi mắt của thầy, và khát khao ấy của thầy tưởng chừng như đã bị dập tắt. “Người mù đôi mắt, lẽ nào lại phải lại phải mù về kiến thức”, đó là những ý nghĩ từ ngày đầu ở chiến trường về sống tại quê hương. Nghĩ thế, thầy lao vào tự học. Bây giờ ngày ngày thầy vẫn lên lớp giảng bài cho trẻ em nghèo trong xóm mà không lấy một khoản học phí nào. Ở thầy, tôi thấy nghị lực, thấy lòng quyết tâm vượt qua tật nguyền để mang đến tri thức cho thế hệ sau. Ở thầy, tôi thấy một mục đích, một lí tưởng cao đẹp và tôi gọi những gì người làm được là vĩ đại.

Còn có biết bao nhiêu câu chuyện khác về cái được mất và lí tưởng của một con người. Hãy xác định cho mình một mục tiêu, hãy hiểu mình muốn gì và bạn sẽ biết bạn phải làm như thế nào. Hãy nhớ nhé, nếu bạn có một mục đích lớn lao, tôi tin ban sẽ trở thành một con người vĩ đại!

2 nhận xét:

♥Yo Yo♥ nói...

èo ôi, đi khoe khắp mọi nơi kìa, sao k tô đậm cái phần nói về mình ở kia đi. :-< mình k cm đc ở FB nên mình đành cm ở đây vầy. nếu bạn có lòng tốt thì copy cái này vào FB cho mình/ :"> mà sao lại là thể theo nguyện vọng của mình nhỉ??? :| hết!!

Unknown nói...

Hem.kinh thật suốt ngày tự hào về quê hương mình.hay lại đang tự áp về mình ko biết nữa.hihi.nhưng mà công nhận cái đoạn viết này ý nghĩa đó.